自横山归偶成【登录】
作者:宋朝·张閏 ┋ 阅读:3817
杖(zhàng )藜(lí )如(rú )向(xiàng )碧(bì )空(kōng )行(háng ),路(lù )转(zhuǎn )松(sōng )杉(shān )面(miàn )面(miàn )声(shēng )。
遗(yí )庙(miào )香(xiāng )残(cán )人(rén )少(shǎo )到(dào ),古(gǔ )台(tái )仙(xiān )去(qù )草(cǎo )閒(jiān )生(shēng )。
都(dōu )缘(yuán )世(shì )念(niàn )多(duō )时(shí )绝(jué ),不(bú )但(dàn )尘(chén )襟(jīn )逐(zhú )境(jìng )清(qīng )。
却(què )上(shàng )小(xiǎo )舆(yú )归(guī )寓(yù )舍(shě ),晚(wǎn )峰(fēng )明(míng )暗(àn )紫(zǐ )烟(yān )横(héng )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●自横山归偶成(宋朝·张閏)原文
○前一篇:自广岩避暑西庵(宋朝·张閏)拼音版
○后一篇:自料(宋朝·张閏)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库