春日自警【登录】
作者:宋朝·孙应时 ┋ 阅读:3722
春(chūn )风(fēng )吹(chuī )尽(jìn )一(yī )川(chuān )冰(bīng ),野(yě )色(sè )山(shān )光(guāng )弄(nòng )晚(wǎn )晴(qíng )。
节(jiē )物(wù )荣(róng )枯(kū )能(néng )几(jǐ )许(xǔ ),人(rén )生(shēng )寒(hán )暑(shǔ )正(zhèng )堪(kān )惊(jīng )。
百(bǎi )围(wéi )松(sōng )桧(guì )秋(qiū )毫(háo )壮(zhuàng ),千(qiān )丈(zhàng )罗(luó )纨(wán )尽(jìn )寸(cùn )成(chéng )。
饱(bǎo )食(shí )安(ān )眠(mián )欲(yù )何(hé )用(yòng ),傍(bàng )徨(huáng )终(zhōng )夜(yè )月(yuè )华(huá )明(míng )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●春日自警(宋朝·孙应时)原文
○前一篇:春日书事(宋朝·孙应时)拼音版
○后一篇:慈溪道中次伯兄韵(宋朝·孙应时)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库