食后闲步【登录】
作者:宋朝·郑清之 ┋ 阅读:3727
乞(qǐ )得(dé )闲(xián )身(shēn )入(rù )钓(diào )台(tái ),柳(liǔ )眉(méi )舒(shū )尽(jìn )见(jiàn )桃(táo )腮(sāi )。
山(shān )中(zhōng )历(lì )日(rì )花(huā )开(kāi )落(luò ),物(wù )外(wài )交(jiāo )朋(péng )鹤(hè )去(qù )来(lái )。
更(gèng )展(zhǎn )书(shū )窗(chuāng )延(yán )竹(zhú )影(yǐng ),剩(shèng )翻(fān )隙(xì )地(dì )长(zhǎng )梅(méi )栽(zāi )。
春(chūn )寒(hán )无(wú )赖(lài )欺(qī )霜(shuāng )履(lǚ ),健(jiàn )倒(dǎo )应(yīng )愁(chóu )破(pò )绿(lǜ )苔(tái )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●食后闲步(宋朝·郑清之)原文
○前一篇:食蛤戏成(宋朝·郑清之)拼音版
○后一篇:适得漟颇佳遣饷菊坡因记曾作蛤子诗有文身吴太伯缄口鲁铜人之句戏(宋朝·郑清之)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库