自释【登录】
作者:宋朝·叶茵 ┋ 阅读:3854
繁(fán )红(hóng )妒(dù )紫(zǐ )绚(xuàn )前(qián )林(lín ),杖(zhàng )策(cè )来(lái )栖(qī )花(huā )下(xià )阴(yīn )。
休(xiū )道(dào )游(yóu )情(qíng )难(nán )似(sì )昔(xī ),可(kě )能(néng )他(tā )日(rì )尚(shàng )如(rú )今(jīn )。
乍(zhà )晴(qíng )涧(jiàn )曲(qǔ )萦(yíng )流(liú )水(shuǐ ),未(wèi )晓(xiǎo )庭(tíng )皋(gāo )调(diào )野(yě )禽(qín )。
毕(bì )竟(jìng )老(lǎo )天(tiān )怜(lián )老(lǎo )子(zǐ ),幽(yōu )閒(jiān )断(duàn )送(sòng )一(yī )生(shēng )心(xīn )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●自释(宋朝·叶茵)原文
○前一篇:自适(宋朝·叶茵)拼音版
○后一篇:句(宋朝·叶祐之)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库