用韵赋岁暮田家叹闻之者足以戒也【登录】
作者:宋朝·虞俦 ┋ 阅读:2226
催(cuī )科(kē )里(lǐ )正(zhèng )莫(mò )频(pín )频(pín ),望(wàng )麦(mài )登(dēng )场(chǎng )更(gèng )浃(jiā )旬(xún )。
纨(wán )绔(kù )向(xiàng )来(lái )无(wú )饿(è )死(sǐ ),黄(huáng )冠(guàn )此(cǐ )去(qù )罢(bà )迎(yíng )神(shén )。
田(tián )间(jiān )作(zuò )苦(kǔ )谁(shuí )怜(lián )汝(rǔ ),天(tiān )上(shàng )调(diào )元(yuán )合(hé )有(yǒu )人(rén )。
自(zì )叹(tàn )农(nóng )家(jiā )消(xiāo )底(dǐ )物(wù ),百(bǎi )金(jīn )斗(dòu )米(mǐ )便(biàn )回(huí )春(chūn )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●用韵赋岁暮田家叹闻之者足以戒也(宋朝·虞俦)原文
○前一篇:用韵酬翟曾二倅和章(宋朝·虞俦)拼音版
○后一篇:用韵和仲兄(宋朝·虞俦)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库