寒夜闻霜钟【登录】
作者:唐朝·卢景亮 ┋ 阅读:4093
洪(hóng )钟(zhōng )发(fā )长(zhǎng )夜(yè ),清(qīng )响(xiǎng )出(chū )层(céng )岑(cén )。暗(àn )入(rù )繁(fán )霜(shuāng )切(qiē ),遥(yáo )传(chuán )古(gǔ )寺(sì )深(shēn )。
何(hé )城(chéng )乱(luàn )远(yuǎn )漏(lòu ),几(jǐ )处(chù )杂(zá )疏(shū )砧(zhēn )。已(yǐ )警(jǐng )离(lí )人(rén )梦(mèng ),仍(réng )沾(zhān )旅(lǚ )客(kè )襟(jīn )。
待(dài )时(shí )当(dāng )命(mìng )侣(lǚ ),抱(bào )器(qì )本(běn )无(wú )心(xīn )。倘(tǎng )若(ruò )无(wú )知(zhī )者(zhě ),谁(shuí )能(néng )设(shè )此(cǐ )音(yīn )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●寒夜闻霜钟(唐朝·卢景亮)原文
○前一篇:和丘员外题湛长史旧居(唐朝·于頔)拼音版
○后一篇:南溪诗(唐朝·李渤)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库