归雁亭次东坡韵【登录】
作者:宋朝·王洋 ┋ 阅读:4184
平(píng )时(shí )何(hé )惮(dàn )不(bú )成(chéng )归(guī ),犹(yóu )向(xiàng )亭(tíng )前(qián )送(sòng )雁(yàn )飞(fēi )。
弱(ruò )羽(yǔ )可(kě )堪(kān )缯(zēng )缴(jiǎo )密(mì ),寒(hán )沙(shā )那(nà )得(dé )稻(dào )梁(liáng )稀(xī )。
燕(yàn )吴(wú )真(zhēn )恐(kǒng )音(yīn )书(shū )绝(jué ),城(chéng )郭(guō )犹(yóu )疑(yí )今(jīn )古(gǔ )非(fēi )。
若(ruò )为(wéi )哀(āi )鸣(míng )相(xiàng )原(yuán )野(yě ),依(yī )随(suí )岂(qǐ )惜(xī )共(gòng )卑(bēi )微(wēi )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●归雁亭次东坡韵(宋朝·王洋)原文
○前一篇:广孝寺(宋朝·王洋)拼音版
○后一篇:贵溪尉厅黄梅盛开浓香丰艳非凡品可及尉坐此速招客因成小诗戏之(宋朝·王洋)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库