予宰安溪日景山相访还山之兴浩不可留诗以送之【登录】
作者:宋朝·陈宓 ┋ 阅读:3918
经(jīng )年(nián )不(bú )见(jiàn )意(yì )弥(mí )亲(qīn ),来(lái )惬(qiè )相(xiàng )思(sī )洗(xǐ )吏(lì )尘(chén )。
陋(lòu )邑(yì )苦(kǔ )难(nán )留(liú )上(shàng )客(kè ),好(hǎo )山(shān )终(zhōng )是(shì )恋(liàn )高(gāo )人(rén )。
同(tóng )看(kàn )腊(là )底(dǐ )梅(méi )筠(jūn )月(yuè ),便(biàn )想(xiǎng )云(yún )间(jiān )笋(sǔn )蕨(jué )春(chūn )。
此(cǐ )去(qù )书(shū )堂(táng )能(néng )几(jǐ )驿(yì ),诗(shī )筒(tǒng )莫(mò )惮(dàn )往(wǎng )来(lái )频(pín )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●予宰安溪日景山相访还山之兴浩不可留诗以送之(宋朝·陈宓)原文
○前一篇:予守南康适当旱岁睹东坡玉涧留题喜雨书之遮几新年三白之符也(宋朝·陈宓)拼音版
○后一篇:与高画生(宋朝·陈宓)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库