独青亭【登录】
作者:宋朝·曾几 ┋ 阅读:4346
霜(shuāng )落(luò )水(shuǐ )痕(hén )风(fēng )落(luò )木(mù ),翠(cuì )盖(gài )倚(yǐ )天(tiān )惟(wéi )汝(rǔ )独(dú )。
是(shì )谁(shuí )手(shǒu )种(zhǒng )百(bǎi )年(nián )馀(yú ),荫(yīn )此(cǐ )空(kōng )庭(tíng )一(yī )株(zhū )足(zú )。
岁(suì )寒(hán )不(bú )但(dàn )色(sè )青(qīng )青(qīng ),上(shàng )有(yǒu )垂(chuí )丝(sī )下(xià )茯(fú )苓(líng )。
松(sōng )根(gēn )老(lǎo )僧(sēng )应(yīng )取(qǔ )此(cǐ ),制(zhì )人(rén )颓(tuí )龄(líng )起(qǐ )人(rén )死(sǐ )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●独青亭(宋朝·曾几)原文
○前一篇:独步小园四首(宋朝·曾几)拼音版
○后一篇:儿辈次复热诗韵再次韵示之(宋朝·曾几)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库