冬至日祥风应候【登录】
作者:唐朝·穆寂 ┋ 阅读:3739
节(jiē )逢(féng )清(qīng )景(jǐng )至(zhì ),占(zhàn )气(qì )二(èr )仪(yí )中(zhōng )。独(dú )喜(xǐ )登(dēng )台(tái )日(rì ),先(xiān )知(zhī )应(yīng )候(hòu )风(fēng )。
呈(chéng )祥(xiáng )光(guāng )舜(shùn )化(huà ),表(biǎo )庆(qìng )感(gǎn )尧(yáo )聪(cōng )。既(jì )与(yǔ )乘(chéng )时(shí )叶(yè ),还(hái )将(jiāng )入(rù )律(lǜ )同(tóng )。
微(wēi )微(wēi )万(wàn )井(jǐng )遍(biàn ),习(xí )习(xí )九(jiǔ )门(mén )通(tōng )。更(gèng )绕(rào )炉(lú )烟(yān )起(qǐ ),殷(yīn )勤(qín )报(bào )岁(suì )功(gōng )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●冬至日祥风应候(唐朝·穆寂)原文
○前一篇:风光草际浮(唐朝·张复元)拼音版
○后一篇:清风戒寒(唐朝·穆寂)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库