自过汉花菜花弥望不绝士人以其子为油【登录】
作者:宋朝·项安世 ┋ 阅读:3738
汉(hàn )南(nán )汉(hàn )北(běi )满(mǎn )平(píng )田(tián ),三(sān )月(yuè )黄(huáng )花(huā )也(yě )可(kě )怜(lián )。
惟(wéi )有(yǒu )书(shū )生(shēng )知(zhī )此(cǐ )味(wèi ),可(kě )无(wú )诗(shī )句(jù )到(dào )渠(qú )边(biān )。
油(yóu )灯(dēng )夜(yè )读(dú )书(shū )千(qiān )卷(juàn ),齑(jī )臼(jiù )晨(chén )供(gòng )饮(yǐn )十(shí )年(nián )。
今(jīn )日(rì )相(xiàng )看(kàn )总(zǒng )流(liú )落(luò ),洛(luò )阳(yáng )樱(yīng )笋(sǔn )正(zhèng )争(zhēng )先(xiān )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●自过汉花菜花弥望不绝士人以其子为油(宋朝·项安世)原文
○前一篇:濯足万里流(宋朝·项安世)拼音版
○后一篇:自合州出陆所至例借宅宿食略无齟齬闻两川皆然至利夔路则齗齗不可(宋朝·项安世)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库