邑人李子宽公绰以所著十说及论孟解相示极有可敬而老且贫只一子又【登录】
作者:宋朝·孙应时 ┋ 阅读:4087
少(shǎo )日(rì )胸(xiōng )中(zhōng )万(wàn )丈(zhàng )虹(hóng ),著(zhe )书(shū )老(lǎo )尚(shàng )有(yǒu )新(xīn )功(gōng ),
同(tóng )乡(xiāng )我(wǒ )惜(xī )知(zhī )君(jūn )晚(wǎn ),善(shàn )士(shì )天(tiān )胡(hú )赋(fù )此(cǐ )穷(qióng )。
无(wú )椁(guǒ )去(qù )年(nián )非(fēi )孔(kǒng )鲤(lǐ ),有(yǒu )家(jiā )何(hé )地(dì )客(kè )梁(liáng )鸿(hóng )。
秋(qiū )风(fēng )萧(xiāo )瑟(sè )行(háng )吟(yín )里(lǐ ),应(yīng )有(yǒu )中(zhōng )郎(láng )识(shí )爨(cuàn )桐(tóng )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●邑人李子宽公绰以所著十说及论孟解相示极有可敬而老且贫只一子又(宋朝·孙应时)原文
○前一篇:诒侄生日(宋朝·孙应时)拼音版
○后一篇:益昌僧寺静境轩(宋朝·孙应时)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库