孤山和李鹤田【登录】
作者:宋朝·汪元量 ┋ 阅读:3836
湖(hú )上(shàng )悲(bēi )风(fēng )舞(wǔ )白(bái )杨(yáng ),英(yīng )雄(xióng )凋(diāo )尽(jìn )只(zhī )堪(kān )伤(shāng )。
花(huā )飞(fēi )废(fèi )苑(yuàn )怜(lián )铜(tóng )马(mǎ ),草(cǎo )没(méi )荒(huāng )坟(fén )卧(wò )石(shí )羊(yáng )。
人(rén )在(zài )醉(zuì )中(zhōng )春(chūn )已(yǐ )晚(wǎn ),客(kè )於(yú )愁(chóu )处(chù )日(rì )偏(piān )长(zhǎng )。
林(lín )西(xī )楼(lóu )观(guān )青(qīng )红(hóng )湿(shī ),又(yòu )逊(xùn )僧(sēng )官(guān )燕(yàn )梵(fàn )王(wáng )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●孤山和李鹤田(宋朝·汪元量)原文
○前一篇:宫人为尼(宋朝·汪元量)拼音版
○后一篇:关山月(宋朝·汪元量)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库