和范至能舍人农圃堂韵【登录】
作者:宋朝·周必大 ┋ 阅读:3870
荒(huāng )淫(yín )吴(wú )以(yǐ )颠(diān ),战(zhàn )胜(shèng )越(yuè )云(yún )吉(jí )。
是(shì )非(fēi )两(liǎng )安(ān )在(zài ),阡(qiān )陌(mò )眇(miǎo )萧(xiāo )瑟(sè )。
公(gōng )来(lái )开(kāi )别(bié )墅(shù ),草(cǎo )莽(mǎng )手(shǒu )爬(pá )栉(zhì )。
阴(yīn )晴(qíng )及(jí )寒(hán )暑(shǔ ),每(měi )到(dào )皆(jiē )胜(shèng )日(rì )。
新(xīn )诗(shī )吊(diào )兴(xìng )废(fèi ),收(shōu )拾(shí )满(mǎn )箱(xiāng )帙(zhì )。
有(yǒu )客(kè )师(shī )元(yuán )亮(liàng ),甫(fǔ )谢(xiè )彭(péng )泽(zé )秩(zhì )。
幸(xìng )分(fèn )北(běi )窗(chuāng )风(fēng ),容(róng )此(cǐ )易(yì )安(ān )膝(xī )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●和范至能舍人农圃堂韵(宋朝·周必大)原文
○前一篇:韩子温尚书以长句送江梅次韵(宋朝·周必大)拼音版
○后一篇:和龙舒兄春日出郊韵(宋朝·周必大)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库