祷晴获应喜而赋诗【登录】
作者:宋朝·冯伯规 ┋ 阅读:3890
才(cái )通(tōng )香(xiāng )火(huǒ )上(shàng )高(gāo )穹(qióng ),雨(yǔ )脚(jiǎo )随(suí )收(shōu )不(bú )见(jiàn )踪(zōng )。
岂(qǐ )但(dàn )五(wǔ )民(mín )保(bǎo )狼(láng )戾(lì ),也(yě )缘(yuán )造(zào )物(wù )相(xiàng )龙(lóng )钟(zhōng )。
连(lián )山(shān )杮(bèi )栗(lì )难(nán )胜(shèng )摘(zhāi ),入(rù )市(shì )禾(hé )麻(má )乍(zhà )出(chū )舂(chōng )。
一(yī )饱(bǎo )可(kě )期(qī )秋(qiū )酿(niàng )熟(shú ),青(qīng )山(shān )绿(lǜ )水(shuǐ )即(jí )过(guò )从(cóng )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●祷晴获应喜而赋诗(宋朝·冯伯规)原文
○前一篇:次韵仲秉木犀(宋朝·冯伯规)拼音版
○后一篇:登赋诗楼(宋朝·冯伯规)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库