禁林闻晓莺【登录】
作者:唐朝·陆扆 ┋ 阅读:2571
曙(shǔ )色(sè )分(fèn )层(céng )汉(hàn ),莺(yīng )声(shēng )绕(rào )上(shàng )林(lín )。报(bào )花(huā )开(kāi )瑞(ruì )锦(jǐn ),催(cuī )柳(liǔ )绽(zhàn )黄(huáng )金(jīn )。
断(duàn )续(xù )随(suí )风(fēng )远(yuǎn ),间(jiān )关(guān )送(sòng )月(yuè )沈(shěn )。语(yǔ )当(dāng )温(wēn )树(shù )近(jìn ),飞(fēi )觉(jiào )禁(jìn )园(yuán )深(shēn )。
绣(xiù )户(hù )惊(jīng )残(cán )梦(mèng ),瑶(yáo )池(chí )啭(zhuàn )好(hǎo )音(yīn )。愿(yuàn )将(jiāng )栖(qī )息(xī )意(yì ),从(cóng )此(cǐ )沃(wò )天(tiān )心(xīn )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●禁林闻晓莺(唐朝·陆扆)原文
○前一篇:句(唐朝·孙偓)拼音版
○后一篇:句(唐朝·陆扆)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库