登高丘而望远海【登录】
作者:宋朝·李涛 ┋ 阅读:7543
登(dēng )高(gāo )丘(qiū ),望(wàng )远(yuǎn )海(hǎi ),
万(wàn )里(lǐ )长(zhǎng )城(chéng )今(jīn )何(hé )在(zài )。坐(zuò )使(shǐ )神(shén )州(zhōu )竟(jìng )陆(lù )沉(chén ),
夷(yí )甫(fǔ )诸(zhū )人(rén )合(hé )葅(jù )醢(hǎi )。望(wàng )远(yuǎn )海(hǎi ),
登(dēng )高(gāo )丘(qiū )。知(zhī )我(wǒ )者(zhě )谓(wèi )我(wǒ )心(xīn )忧(yōu ),
不(bú )知(zhī )我(wǒ )者(zhě )谓(wèi )我(wǒ )何(hé )求(qiú )。归(guī )枕(zhěn )蓬(péng )莱(lái )漱(shù )弱(ruò )水(shuǐ ),
大(dà )观(guān )宇(yǔ )宙(zhòu )真(zhēn )蜉(fú )蝣(yóu )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●登高丘而望远海(宋朝·李涛)原文
○前一篇:次韵平埜王子厚登相山不及相过(宋朝·李涛)拼音版
○后一篇:读阮籍咏怀十七首(宋朝·李涛)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库