道逢文通北使归【登录】
作者:宋朝·王安石 ┋ 阅读:7185
朱(zhū )颜(yán )使(shǐ )者(zhě )锦(jǐn )貂(diāo )裘(qiú ),笑(xiào )语(yǔ )春(chūn )风(fēng )入(rù )贝(bèi )州(zhōu )。
欲(yù )报(bào )京(jīng )都(dōu )近(jìn )消(xiāo )息(xī ),传(chuán )声(shēng )车(chē )马(mǎ )少(shǎo )淹(yān )留(liú )。
行(háng )人(rén )尽(jìn )道(dào )还(hái )家(jiā )乐(lè ),骑(qí )士(shì )能(néng )吹(chuī )出(chū )塞(sāi )愁(chóu )。
回(huí )首(shǒu )此(cǐ )时(shí )空(kōng )慕(mù )羡(xiàn ),惊(jīng )尘(chén )一(yī )段(duàn )向(xiàng )南(nán )流(liú )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●道逢文通北使归(宋朝·王安石)原文
○前一篇:悼王致处士(宋朝·王安石)拼音版
○后一篇:道旁大松人取以为明(宋朝·王安石)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库