闲适【登录】
作者:唐朝·白居易 ┋ 阅读:7652
禄(lù )俸(fèng )优(yōu )饶(ráo )官(guān )不(bú )卑(bēi ),就(jiù )中(zhōng )闲(xián )适(shì )是(shì )分(fèn )司(sī )。风(fēng )光(guāng )暖(nuǎn )助(zhù )游(yóu )行(háng )处(chù ),
雨(yǔ )雪(xuě )寒(hán )供(gòng )饮(yǐn )宴(yàn )时(shí )。肥(féi )马(mǎ )轻(qīng )裘(qiú )还(hái )且(qiě )有(yǒu ),粗(cū )歌(gē )薄(báo )酒(jiǔ )亦(yì )相(xiàng )随(suí )。
微(wēi )躬(gōng )所(suǒ )要(yào )今(jīn )皆(jiē )得(dé ),只(zhī )是(shì )蹉(cuō )跎(tuó )得(dé )校(xiào )迟(chí )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●闲适(唐朝·白居易)原文
○前一篇:看梦得题答李侍郎诗诗中有文星之句因戏和之(唐朝·白居易)拼音版
○后一篇:戏答思黯(思黯有能筝者,以此戏之)(唐朝·白居易)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库