雪多矣岂窭人歉岁之所宜哉复用韵呈沅陵丈【登录】
作者:宋朝·赵蕃 ┋ 阅读:3956
雪(xuě )已(yǐ )伤(shāng )多(duō )尚(shàng )积(jī )阴(yīn ),同(tóng )仍(réng )助(zhù )虐(nuè )屡(lǚ )号(hào )林(lín )。
市(shì )人(rén )只(zhī )喜(xǐ )青(qīng )帘(lián )近(jìn ),木(mù )食(shí )应(yīng )悲(bēi )黄(huáng )独(dú )深(shēn )。
不(bú )但(dàn )茅(máo )茨(cí )忧(yōu )冻(dòng )死(sǐ ),更(gèng )闻(wén )巢(cháo )穴(xué )作(zuò )哀(āi )音(yīn )。
此(cǐ )诗(shī )萧(xiāo )瑟(sè )谁(shuí )能(néng )听(tīng ),有(yǒu )愧(kuì )当(dāng )年(nián )寒(hán )地(dì )吟(yín )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●雪多矣岂窭人歉岁之所宜哉复用韵呈沅陵丈(宋朝·赵蕃)原文
○前一篇:雪初作怀成父弟及诸子(宋朝·赵蕃)拼音版
○后一篇:雪观(宋朝·赵蕃)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库