闻严子文纳妾孟宋有诗辄次韵【登录】
作者:宋朝·崔敦礼 ┋ 阅读:6802
春(chūn )市(shì )笙(shēng )歌(gē )兴(xìng )已(yǐ )阑(lán ),儒(rú )宫(gōng )牢(láo )落(luò )分(fèn )投(tóu )閒(jiān )。
不(bú )知(zhī )列(liè )屋(wū )倾(qīng )城(chéng )蔡(cài ),自(zì )笑(xiào )微(wēi )官(guān )系(xì )触(chù )蛮(mán )。
赤(chì )脚(jiǎo )有(yǒu )年(nián )供(gòng )侍(shì )侧(cè ),青(qīng )鸾(luán )无(wú )梦(mèng )到(dào )人(rén )间(jiān )。
传(chuán )闻(wén )谪(zhé )堕(duò )行(háng )云(yún )侣(lǚ ),想(xiǎng )像(xiàng )高(gāo )唐(táng )鬓(bìn )欲(yù )斑(bān )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●闻严子文纳妾孟宋有诗辄次韵(宋朝·崔敦礼)原文
○前一篇:挽主尉王权章(宋朝·崔敦礼)拼音版
○后一篇:喜晴(宋朝·崔敦礼)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库