偈二首【登录】
作者:宋朝·释清旦 ┋ 阅读:3970
三(sān )脚(jiǎo )驴(lǘ )子(zǐ )弄(nòng )蹄(tí )行(háng ),步(bù )步(bù )相(xiàng )随(suí )不(bú )相(xiàng )到(dào )。
树(shù )头(tóu )惊(jīng )起(qǐ )双(shuāng )双(shuāng )鱼(yú ),拈(niān )为(wéi )一(yī )老(lǎo )一(yī )不(bú )老(lǎo )。
为(wéi )怜(lián )松(sōng )竹(zhú )引(yǐn )清(qīng )风(fēng ),其(qí )柰(nài )出(chū )门(mén )便(biàn )是(shì )草(cǎo )。
因(yīn )唤(huàn )檀(tán )郎(láng )识(shí )得(dé )渠(qú ),大(dà )机(jī )大(dà )用(yòng )都(dōu )推(tuī )倒(dǎo )。
烧(shāo )香(xiāng )勘(kān )证(zhèng )见(jiàn )根(gēn )源(yuán ),粪(fèn )埽(sào )堆(duī )头(tóu )拾(shí )得(dé )宝(bǎo )。
丛(cóng )林(lín )浩(hào )浩(hào )谩(màn )商(shāng )量(liàng ),劝(quàn )君(jūn )莫(mò )谤(bàng )先(xiān )师(shī )好(hǎo )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●偈二首(宋朝·释清旦)原文
○前一篇:偈二首(宋朝·释清旦)拼音版
○后一篇:颂古四首(宋朝·释清旦)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库