依韵和王宣徽冬燕【登录】
作者:宋朝·王珪 ┋ 阅读:3786
丞(chéng )相(xiàng )华(huá )堂(táng )燕(yàn )斝(jiǎ )飞(fēi ),群(qún )恩(ēn )自(zì )与(yǔ )众(zhòng )心(xīn )期(qī )。
鲁(lǔ )台(tái )況(kuàng )值(zhí )书(shū )云(yún )后(hòu ),汉(hàn )殿(diàn )仍(réng )经(jīng )喜(xǐ )雪(xuě )时(shí )。
便(biàn )有(yǒu )东(dōng )风(fēng )来(lái )翠(cuì )幕(mù ),别(bié )翻(fān )新(xīn )曲(qǔ )度(dù )瑶(yáo )池(chí )。
可(kě )伤(shāng )衰(shuāi )病(bìng )无(wú )材(cái )思(sī ),欲(yù )续(xù )高(gāo )吟(yín )鬼(guǐ )色(sè )丝(sī )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●依韵和王宣徽冬燕(宋朝·王珪)原文
○前一篇:依韵和王宣徽春雨(宋朝·王珪)拼音版
○后一篇:依韵和王宣徽奉安中太乙神像(宋朝·王珪)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库