宿驿亭和前韵末句必可道【登录】
作者:宋朝·程公许 ┋ 阅读:3657
千(qiān )里(lǐ )因(yīn )人(rén )作(zuò )远(yuǎn )游(yóu ),一(yī )番(fān )风(fēng )景(jǐng )酿(niàng )清(qīng )秋(qiū )。
眼(yǎn )明(míng )惊(jīng )羽(yǔ )新(xīn )磈(wěi )岸(àn ),心(xīn )折(shé )狼(láng )烟(yān )旧(jiù )戍(shù )楼(lóu )。
山(shān )驿(yì )解(jiě )鞍(ān )才(cái )晚(wǎn )霁(jì ),夜(yè )床(chuáng )惊(jīng )雨(yǔ )流(liú )溪(xī )流(liú )。
壁(bì )间(jiān )唐(táng )律(lǜ )面(miàn )扬(yáng )搉(huō ),却(què )恨(hèn )宗(zōng )风(fēng )隔(gé )果(guǒ )州(zhōu )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●宿驿亭和前韵末句必可道(宋朝·程公许)原文
○前一篇:宿旌阳风月无尽藏和虞沧江二首(宋朝·程公许)拼音版
○后一篇:遂宁喻生画鹿甚精介同官梁知丞谒余因令作八幅账适赤城观主惠一鹿(宋朝·程公许)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库