既离洞霄遇雨却寄道友【登录】
作者:宋朝·周文璞 ┋ 阅读:3812
凡(fán )骨(gǔ )何(hé )堪(kān )得(dé )再(zài )行(háng ),渴(kě )心(xīn )犹(yóu )要(yào )谒(yè )通(tōng )明(míng )。
惊(jīng )闻(wén )竹(zhú )树(shù )连(lián )山(shān )雨(yǔ ),疑(yí )有(yǒu )风(fēng )雷(léi ){左(zuǒ )扌(tí )右(yòu )暴(bào )}地(dì )声(shēng )。
鹿(lù )啖(dàn )黄(huáng )精(jīng )知(zhī )岁(suì )久(jiǔ ),人(rén )逢(féng )青(qīng )箬(ruò )便(biàn )神(shén )清(qīng )。
重(zhòng )来(lái )只(zhī )要(yào )斋(zhāi )盏(zhǎn )饭(fàn ),副(fù )以(yǐ )常(cháng )堂(táng )枸(gǒu )杞(qǐ )羹(gēng )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●既离洞霄遇雨却寄道友(宋朝·周文璞)原文
○前一篇:即事二首(宋朝·周文璞)拼音版
○后一篇:寄韩涧泉(宋朝·周文璞)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库