杨隐父新开竹轩赋诗遗之【登录】
作者:宋朝·郭印 ┋ 阅读:4029
擢(zhuó )干(gàn )傍(bàng )东(dōng )岗(gǎng ),穷(qióng )年(nián )閟(bì )幽(yōu )独(dú )。
寒(hán )分(fèn )渭(wèi )水(shuǐ )烟(yān ),莹(yíng )矗(chù )蓝(lán )田(tián )玉(yù )。
凿(záo )户(hù )清(qīng )飚(biāo )来(lái ),秀(xiù )色(sè )鲜(xiān )可(kě )掬(jū )。
覉(jī )人(rén )初(chū )一(yī )见(jiàn ),洗(xǐ )尽(jìn )尘(chén )土(tǔ )目(mù )。
中(zhōng )心(xīn )已(yǐ )空(kōng )洞(dòng ),劲(jìn )节(jiē )秋(qiū )仍(réng )绿(lǜ )。
相(xiàng )期(qī )老(lǎo )岁(suì )寒(hán ),荣(róng )粹(cuì )从(cóng )草(cǎo )木(mù )。
坚(jiān )姿(zī )恐(kǒng )为(wéi )用(yòng ),扶(fú )危(wēi )度(dù )深(shēn )谷(gǔ )。
化(huà )龙(lóng )生(shēng )云(yún )雨(yǔ ),岂(qǐ )止(zhǐ )鸾(luán )凤(fèng )宿(xiǔ )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●杨隐父新开竹轩赋诗遗之(宋朝·郭印)原文
○前一篇:杨村道中偶晴(宋朝·郭印)拼音版
○后一篇:野亭(宋朝·郭印)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库