自笑【登录】
作者:宋朝·胡仲弓 ┋ 阅读:3886
自(zì )笑(xiào )谋(móu )生(shēng )拙(zhuō ),多(duō )应(yīng )涉(shè )世(shì )痚(xiāo )。
为(wéi )贫(pín )趋(qū )斗(dòu )禄(lù ),因(yīn )病(bìng )试(shì )方(fāng )书(shū )。
榕(róng )叶(yè )寒(hán )侵(qīn )户(hù ),梅(méi )花(huā )深(shēn )结(jié )庐(lú )。
焚(fén )香(xiāng )坐(zuò )清(qīng )夜(yè ),吟(yín )到(dào )晓(xiǎo )钟(zhōng )初(chū )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●自笑(宋朝·胡仲弓)原文
○前一篇:子经昔有黄筌玉笋图故人陈众仲题诗其上后为人易去常追忆不已余往(宋朝·胡仲弓)拼音版
○后一篇:走笔次月夜颐斋见寄(宋朝·胡仲弓)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库