汤梅山为道士归吴还山赋一诗以饶【登录】
作者:宋朝·陈深 ┋ 阅读:3921
三(sān )年(nián )独(dú )向(xiàng )孤(gū )山(shān )住(zhù ),应(yīng )为(wéi )梅(méi )花(huā )滞(zhì )水(shuǐ )演(yǎn )。
沧(cāng )海(hǎi )鹤(hè )归(guī )空(kōng )有(yǒu )语(yǔ ),荒(huāng )城(chéng )草(cǎo )长(zhǎng )又(yòu )逢(féng )春(chūn )。
芝(zhī )田(tián )火(huǒ )暖(nuǎn )凡(fán )砂(shā )熟(shú ),松(sōng )峰(fēng )花(huā )香(xiāng )白(bái )醣(táng )新(xīn )。
安(ān )得(dé )与(yǔ )君(jūn )俱(jù )隐(yǐn )去(qù ),烟(yān )萝(luó )深(shēn )处(chù )著(zhe )闲(xián )身(shēn )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●汤梅山为道士归吴还山赋一诗以饶(宋朝·陈深)原文
○前一篇:宿真元观(宋朝·陈深)拼音版
○后一篇:题尽扇骑驴踏雪(宋朝·陈深)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库