杪秋登太华山绝顶【登录】
作者:明朝·李攀龙 ┋ 阅读:1879
缥(piāo )渺(miǎo )真(zhēn )探(tàn )白(bái )帝(dì )宫(gōng ),三(sān )峰(fēng )此(cǐ )日(rì )为(wéi )谁(shuí )雄(xióng )。
苍(cāng )龙(lóng )半(bàn )挂(guà )秦(qín )川(chuān )雨(yǔ ),石(shí )马(mǎ )长(zhǎng )嘶(sī )汉(hàn )苑(yuàn )风(fēng )。
地(dì )敞(chǎng )中(zhōng )原(yuán )秋(qiū )色(sè )尽(jìn ),天(tiān )开(kāi )万(wàn )里(lǐ )夕(xī )阳(yáng )空(kōng )。
平(píng )生(shēng )突(tū )兀(wū )看(kàn )人(rén )意(yì ),容(róng )尔(ěr )深(shēn )知(zhī )造(zào )化(huà )功(gōng )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●杪秋登太华山绝顶(明朝·李攀龙)原文
○前一篇:旅兴二首(其二)(明朝·刘基)拼音版
○后一篇:遇旧友(明朝·吴伟业)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库