横吹曲辞·陇头水【登录】
作者:唐朝·皎然 ┋ 阅读:7281
陇(lǒng )头(tóu )心(xīn )欲(yù )绝(jué ),陇(lǒng )水(shuǐ )不(bú )堪(kān )闻(wén )。碎(suì )影(yǐng )摇(yáo )枪(qiāng )垒(lěi ),寒(hán )声(shēng )咽(yān )帐(zhàng )军(jūn )。
素(sù )从(cóng )盐(yán )海(hǎi )积(jī ),绿(lǜ )带(dài )柳(liǔ )城(chéng )分(fèn )。日(rì )落(luò )天(tiān )边(biān )望(wàng ),逶(wēi )迤(yǐ )入(rù )寒(hán )云(yún )。
秦(qín )陇(lǒng )逼(bī )氐(dī )羌(qiāng ),征(zhēng )人(rén )去(qù )未(wèi )央(yāng )。如(rú )何(hé )幽(yōu )咽(yān )水(shuǐ ),并(bìng )欲(yù )断(duàn )君(jūn )肠(cháng )。
西(xī )注(zhù )悲(bēi )穷(qióng )漠(mò ),东(dōng )分(fèn )忆(yì )故(gù )乡(xiāng )。旅(lǚ )魂(hún )声(shēng )搅(jiǎo )乱(luàn ),无(wú )梦(mèng )到(dào )辽(liáo )阳(yáng )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●横吹曲辞·陇头水(唐朝·皎然)原文
○前一篇:横吹曲辞·陇头水(唐朝·于濆)拼音版
○后一篇:横吹曲辞·陇头水(唐朝·鲍溶)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库