客至木绵坐已为长韵成四韵【登录】
作者:宋朝·郑刚中 ┋ 阅读:3563
就(jiù )温(wēn )嫌(xián )令(lìng )性(xìng )同(tóng )然(rán ),况(kuàng )是(shì )冬(dōng )深(shēn )凛(lǐn )冽(liè )天(tiān )。
莫(mò )讶(yà )尘(chén )生(shēng )杨(yáng )绾(wǎn )席(xí ),都(dōu )缘(yuán )坐(zuò )少(shǎo )席(xí )文(wén )毡(zhān )。
感(gǎn )君(jūn )四(sì )坐(zuò )平(píng )分(fèn )暖(nuǎn ),为(wéi )我(wǒ )长(zhǎng )针(zhēn )细(xì )衲(nà )绵(mián )。
从(cóng )此(cǐ )门(mén )前(qián )有(yǒu )来(lái )客(kè ),不(bú )须(xū )称(chēng )遽(jù )足(zú )留(liú )连(lián )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●客至木绵坐已为长韵成四韵(宋朝·郑刚中)原文
○前一篇:客夜霜寒(宋朝·郑刚中)拼音版
○后一篇:口占(宋朝·郑刚中)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库