寒夜闻霜钟【登录】
作者:唐朝·郑絪 ┋ 阅读:3937
霜(shuāng )钟(zhōng )初(chū )应(yīng )律(lǜ ),寂(jì )寂(jì )出(chū )重(zhòng )林(lín )。拂(fú )水(shuǐ )宜(yí )清(qīng )听(tīng ),凌(líng )空(kōng )散(sàn )迥(jiǒng )音(yīn )。
舂(chōng )容(róng )时(shí )未(wèi )歇(xiē ),摇(yáo )曳(yè )夜(yè )方(fāng )深(shēn )。月(yuè )下(xià )和(hé )虚(xū )籁(lài ),风(fēng )前(qián )间(jiān )远(yuǎn )砧(zhēn )。
净(jìng )兼(jiān )寒(hán )漏(lòu )彻(chè ),闲(xián )畏(wèi )曙(shǔ )更(gèng )侵(qīn )。遥(yáo )相(xiàng )千(qiān )山(shān )外(wài ),泠(líng )泠(líng )何(hé )处(chù )寻(xún )。
打赏捐助〔Donate〕>>>
●寒夜闻霜钟(唐朝·郑絪)原文
○前一篇:奉和武相公省中宿斋,酬李相公见寄(唐朝·郑絪)拼音版
○后一篇:奉酬宣上人九月十五日东亭望月见赠因怀紫阁旧游(唐朝·郑絪)拼音版
©2015-2026 ok8.org 文学库